Lần đầu tiên về Hội An phố cổ
Ngày đầu xuân phơn phớt bụi mưa bay
Bến Cửa Đại hẹp dần trong tầm với
Sóng dịu êm rời rã ghé thăm bờ.
Người chen lấn hai hàng hiên bé nhỏ
Đường anh qua đơn lẻ chỉ riêng mình
Chạnh nhớ em khi mùa xuân mới đến
Cánh mai vàng dìu con phố dọc ngang.
Dãy đèn lồng che mắt buồn vương vấn
Mây thấp dần trôi dạt chốn Thiền môn
Thêm dáng em tha thướt dấu mượt mà
Trong ánh mắt đọng nổi buồn sâu kín.
Anh lữ khách một lần thăm phố cổ
Phận phù du bền biệt ở phương xa
Có còn chăng những cãm nhận nhạt nhòa
Lời nuối tiếc thương thầm hôm gặp gở.
Để mái ngói âm dương ôm riêu phủ
Bao năm rồi che chở dáng quê xưa
Quen nắng mưa gian khổ ngót muôn chiều
Cho em hát ngợi ca niềm kiêu hãnh.
Cố quên anh dặm ngàn nương cách trở
Ghé phố xưa nhà cổ chỉ một lần
Chắc ngàn sau còn ai biết mà trông
Hạt mưa bụi lan dần thêm luyến tiếc.
12/01/ Tân Mão

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét