9 tháng 1, 2016
1 tháng 11, 2015
21 tháng 2, 2015
17 tháng 10, 2014
MỪNG SINH NHẬT CHÁU VÔN Lần thứ I (Bùi Quang Nhật Tường)
Ông nội tặng cháu nhân ngày thôi nôi.
Bây giờ giữa mùa thu
Nắng hanh vàng chùng lại
Mừng sinh nhật cháu Vôn
Năm nay lần thứ nhất
Ông
ở xa mà gần
Bà
thay ông bồng cháu
Chuyền
nụ hôn tình thâm
Hòa
chung cùng một nhịp
Lời ru xưa vang vọng
Mắt rạng ngời yêu thương
Hai tay mềm vuốt nhẹ
Má bà Nội nhăn nheo
Một đời lo con cháu
Sáu mươi ba tuổi rồi
Đông Hà vào Quảng Ngãi
Mừng cháu nội đầy năm
Nhớ công ơn của Ngoại
Bao nhọc nhằn lo toan
Chở che lúc nắng gió
Chia sẻ nỗi khó khăn
Mấy
tháng rồi tập nói
Chân
tập tểnh bước đi
Nhưng
trong lòng Nội Ngoại
Đã
ngập tràn niềm vui
Ông nội: Bùi Quang Bích
Thiếp Lan Đình
(05/09 Giáp Ngọ-2014)
19 tháng 4, 2014
TỪ ĐÓ EM VỀ THĂM XỨ LẠ
từ
đó
em
về thăm xứ lạ
mưa
vẫn
còn
nương xóm quê nghèo
lá
mướt
xanh
tình chung cảm nhận
hoa
buồn
hé
nụ bổng nôn nao
từ đó
về em thăm xứ lạ
con đường
đất đỏ hố giăng đầy
mùa thu
gió lạnh bao phiền lụy
để bước em qua
lắm gập ghềnh
từ
đó
em
về thăm xứ lạ
có
người
tựa
cửa đứng chờ trông
u
sầu trăm nỗi
đành
chôn chặt
gợi
chút âu lo
thuở
hẹn hò
từ đó
em về thăm xứ lạ
hương thơm ngào ngạt
rộn ràng vui
nên ngồi không biết
sao lạ lẩm
mắt cứ trông theo
một khoãng trời
từ
đó
em
về thăm xứ lạ
không
biết
còn
vương lá me bay
còn
vương
những
giọt café đắng
cho
mổi khi nâng
luống
ngậm ngùi
từ đó
em về thăm xứ lạ
cách trở
mai nầy có còn thương
một người
ở tận phương trời nhớ
vẫn dỏi theo em
tận cuối trời…
(Tặng
Võ
Văn Lợi)
24 tháng 1, 2014
MÙA ĐÔNG CỦA EM
Cuối
tuần em về quê
Đầu
đông mưa nhè nhẹ
Lạnh
buốt cả đôi tay
Nên phím
đàn chùng lại
Thanh
âm cuốn mất rồi
Anh ngồi
đây quán vắng
Nghe
khúc hát dân ca
Của
vùng xa sông nước
Mà nảo
nuột thương thầm
Em,
quê chiều hiu hắt
Đồng
lúa chớm vừa lên
Lá rủ
buồn buông xả
Trên
bờ vai em thơ
Tay
buông dài từng bước
Đường
trơn trợt đẩy xô
Con chim
chuyền cất cánh
Hót giữa
trời bao la
Có một
người quay lại
Hướng
về chân trời xa
Một vết
đen mùi lòa
Kẻ
đồi hoang núi cả
Cùng
biển trời bao la
Sao đám
mây xuống thấp
Dính
vài hạt sương sa…
(2013)
Thiếp Lan Đình
BÊN BỜ HỮU NGẠN
ngàn
năm
con
sóng
vỗ
bờ
một
đời an vẫn
trông
chờ mưa qua
thuyền
ngang
ngày
tháng
dần
xa
đưa
em đến lớp
đợi
tan trường về
giữa
dòng
tay
với
rẽ
chia
nước
tung trắng xóa
không
lìa con sông
bởi
em
ngậm
ngãi
thơm
nồng
ngàn
năm sau còn nhắc
gọi
thầm Hương Giang
bấy
lâu
xa
vắng
lỡ làng
mà
sao lòng mãi
muôn
vàn luyến thương
dáng
em
tha
thướt
mượt
mà
làm
chao nhịp thở
vật
vờ xuyến xao
bên
nầy
nắng
đục
mưa
trong
đầy
vơi hôm sớm
chung
giòng về xuôi
bốn
mùa
khăn
khít
bồi
hồi
ngẩm
câu tình nghĩa
trọn
đời nhớ nhau
qua
đêm
sương
giọt
trên
cành
xuyên
qua mắt lỡ
long
lanh u hoài
dẫu
cho
ngàn
dặm
cheo
leo
còn
dòng nước lạ
cắm
neo ân tình…
(2013)
Thiếp Lan Đình
NGHE VÙNG BÃO ĐẾN
cành
lá
nghiêng
mình hôn mặt đất
mà
sao
mưa
gió quá hững hờ
vẫn
gào
thét
chuyển từng hồi một
lận
đận
người
thân vạn tiếc thương
khốn khó
rủ nhau về quê củ
đường phố
chơ vơ chẳng bóng người
cửa khép
dấu mình trong hiên lạnh
nhà bên
cô bé trố mắt nhìn
hai
vòng
sợ
hãi dần lan rộng
cây
đổ
trải
dài nước cuối trôi
tiếng
thét
vỡ
ùa tung mái lợp
nguy
nan
đay
nghiến xót thương đời
duyên nghiệp
đi về đêm lạnh giá
vòng quay
mù tít cuốn ngàn xa
nét xuân
mờ nhạt trên màu mắt
loang lỡ
cô đơn đến bao giờ
bão
ghé
quê
nghèo thêm xác xơ
bao
năm
chằm
vá ngỡ là mơ
hàng
cây
nở
rộ hoa chăm tưới
tan
tác
dập
vùi bọt bèo trôi
còn lại
trong lòng nổi vấn vương
mùa thu
se lạnh lá thêm vàng
tìm trong
di niệm hôn từ biệt
một đoạn
đường về sao quá xa…
(14/10/2013)
Thiếp Lan Đình
23 tháng 1, 2014
BÂY GIỜ ANH TRỞ LẠI
lâu
quá
bây
giờ anh trở lại
chỉ
có sương đêm
mãi
ngóng chờ
khúc
hát nghe quen
còn
lâu nữa
mỗi
bước chân qua
vạn
nổi niềm
lâu quá
bây giờ anh trở lại
dáng thu se lạnh
nắng vàng phai
lá đổ trên đường
còn nuối tiếc
quằn quại quay mình
theo giớ đưa
lâu
quá
bây
giờ anh trở lại
có
con bướm nhỏ
mãi
tìm hoa
màu
hoa tím nhạt
như
cánh bướm
rộn
rã ca vang
một
khoãng trời
lâu quá
bây giờ anh trở lại
còn ai
e ấp đứng lặng nhìn
vầng mây
xanh thẳm màu dĩ vãng
sao ở trong lòng
bỗng nôn nao
lâu
quá
bây
giờ anh trở lại
con
đường
thoáng
rộng quá thênh thang
đèn
đêm
bóng
ngã theo con dốc
đơn
độc cúi đầu
mãi
đi hoang
lâu quá
bây giờ anh trở lại
chút gì
nồng ấm thấm trên môi
xưa rồi
chỉ nhớ mưa lất phất
quấn chiếc khăn quàng
gió vẫy đưa…
(10/10/2013)
Thiếp Lan Đình
22 tháng 1, 2014
KHOÃNG NGUYỆT CẦM

trở
trăn
với
giọt
mưa
khuya
ngoài
kia tí tách
gió
lùa qua khe
một
thời
dong
ruổi
dọc
ngang
dặm
xa đất lạ
võ
vàng đắng cay
xa đưa
vọng tiếng
nguyệt cầm
chuốc thêm sâu lắng
gởi sầu chốn nao
lỡ qua
đồi vắng
khóm cây
loài hoa lưu lạc
tím đầy hàng hiên
tay
nâng
cành
lá
muộn
phiền
mà
nghe than trách
con
thuyền bến xưa
dẫu
cho
sớm
nắng
chiều
mưa
mắt
đời chan chứa
cũng
vừa cảm thương
đa mang
bờ dậu
trăng tàn
sương rơi thấm ướt
dặm ngàn bâng khuâng
bao ngày
thẩm thấu
duyên phần
lắng nghe thay đổi
hồng trần chứa chan
từ
hôm
khép
kín
tư
trang
bỏ
quen xóm nhỏ
con
đường thân quen
vẩy
tay
cố
nén
nổi
niềm
cho
vơi thương nhớ
bên
biền ước mong
dẫu còn
tạc tượng
ngóng trông
tô thêm nét đẹp
chút nồng tâm tư
đêm về
ôm ấp
ngẫn ngơ
vẵng nghe tiếng hát
đong đưa một thời…
(05/10/2013)
Thiếp
Lan Đình
30 tháng 12, 2013
SANG MÙA
lâu rồi mây trở lại
con phố gầy mòn thêm
đôi tay mang lạnh giá
muốn nói chẳng thành lời
giọt
mưa dầm trôi nỗi
dọc
lề đường em qua
đôi
bàn chân trắng nõn
đùa
giởn con nước tràn
mắt chăm nhìn bong bóng
vỡ rồi lại hiện ra
theo nhịp chân đi tới
nơi bến bờ lạ xa
anh ngồi bên dòng nước
tỳ gối vẽ chân dung
đôi mắt tròn sâu thẳm
ngước nhìn trời bao la
làm sao mà biết được
giọt nào đến đầu tiên
giọt nào là sau cuối
giọt nào dành cho em
như tình anh trao gởi
để mùa thu vàng phai
lá bay chiều ước vọng
nên vẫn mãi sang mùa…
(30/09/2013)
Thiếp Lan Đình
CŨNG ĐÀNH
con đường nhỏ
đi về thêm nhung nhớ
bước ngập ngừng
dìu bóng dáng người qua
còn chút hương
lan dần trong hơi thở
mãi đăm chiêu
từ dạo ấy lâu rồi
khi
đi giữa
thềm
hoang căn nhà phế
bao
giọt mù lòa
gió
vẫn gọi
bốn
bề rung tường ván
mà
lặng yên
bên
lá chắn ân tình
mồ hôi thấm
lan dần khua từng bước
cây ngã nghiêng
không che đủ thân mình
đường vắng tênh
cơn nắng về oi bức
chỉ mình anh
ngơ ngẫn dọc bên lề
đành
xóa số
quên
dần âm thanh gọi
ray
rứt buồn
trang
trãi với hư vô
mắt
tròn xoe
dấu
hoài bờ cát trắng
thông
hát ca
bao
tuổi mộng hoang đường
mãi ngân xa
ngàn lời không dời đổi
cho đêm ngày
đưa đón nhận đầy vơi
xin trả lại
những vụng về oan trái
riêng nụ cười
em mãi vẫn xinh tươi
phận
bọt bèo
cuối
sông quê cô quạnh
ngữa
mặt nhìn
cao
ngất chốn mây xanh
nương
về đâu
mong
gặp chút duyên lành
đời
dang dỡ
bên
bến bờ thầm lặng…
(20/09/2013)
Thiếp
Lan Đình
LÂU RỒI KHÔNG VỀ HUẾ
nghe xôn xao
lễ hội festival
anh mới biết
không làm sao quên Huế
từ chiếc cầu
nối hai bờ tả hữu
dãy phượng buồn
úp mặt xuồng lòng sông
chuyến đò ngang
quay quắt dỏi theo tìm
một tà áo
xanh màu trời ngọc bích
nụ cười thơm
cùng bạn bè khúc khích
nên vô tình
lánh mặt bước đi nhanh
đổi phiên khúc
bức tranh mùa thu đến
lá vàng rơi
trong cùng tận đáy lòng
để dấu chân son
mỏi mòn ngóng đợi
kẻ lang thang
nơi phố lạ quê người
bao năm rồi
tưởng mình quên mất Huế
mà trong tâm
dấu kín một bóng hình
thời cắp sách
chiều ra bờ an cựu
bóng đỗ dài
nghe lòng ngỡ thương ai
mái tóc thề
chắn bờ vai thon trắng
màu tím buồn
giăng mắc suốt đời anh
nên từ đó
con đường dài lưu luyến
cũng gập ghềnh
gian khó lắm chua cay
dẫu mai sau
còn buổi chiều chờ đợi
mỗi nhánh sông
lạ lẫm đến khôn cùng
gốc phượng già
không ai thèm trông ngóng
anh ở xa
mang nặng nổi nhớ mong…
(15/09/2013)
Thiếp Lan Đình
14 tháng 12, 2013
CHẮC CHƯA ĐẾN MƯỜI GIỜ
đừng hẹn anh mười giờ
thời gian trôi quá chậm
cơn mưa dài lâm thâng
không làm sao ướt đất
đường phố nhòa trong mưa
từng giọt mờ vọng tưởng
để vết đèn lóe rạng
anh ngỡ ngơ lặng nhìn
chiếc đồng hồ chạy chậm
có ai níu quay vòng
chẳng theo niềm mơ ước
phận số mình long đong
anh cảm thương mái tóc
vào ra trời thấm lạnh
khăn lau nhòa nỗi nhớ
chỉ có một mình thôi
bật nút bấm thời gian
cho giờ thôi đừng lỡ
lời hứa lúc mười giờ
con đường qua vắng lặng
đen như cuộc tình mơ
đóa hoa buồn lại nở
duyên nợ kiếp phù du
tựa mình bên tường cũ
chắc chưa đến mười giờ…
Thiếp Lan
Đình
(25/08/2013)
DÒNG SÔNG XA
anh dừng lại
đành giả vờ dự khuyết
cho một người
thanh thản buổi ra đi
khăn quàng vai
chắn che mùa trở gió
giấu mắt buồn
chạnh vướt khoảng trời quê
bờ
cỏ xanh
con
sông dài nuối tiếc
sóng
dật dờ
biền
biệt đón hoang sơ
có
lúc mơ
ve
vuốt vỗ mạn thuyền
đưa
tay vẫy
buông
trôi theo dòng nước
năm tháng cũ
chất đầy bao kỉ niệm
hành trang chừ
thôi, gởi lại bến xưa
những ngày mưa
ẩm ướt nét mực mờ
anh nắn nót
đêm hông tìm nỗi nhớ
anh
dừng lại
đành
giả vờ giữ khuyết
tiếng
đàn đêm
nghe
nảo ruột u hoài
giọng
hát trầm
theo
làn điệu nam ai
để
từng giọt
mưa
đêm dài lưu luyến
tháng mấy em về
theo cơn nước lũ
phận bọt bèo
trôi nổi kiếp phù du
mưa san sẻ
gió tạt lùa dấu vết
có còn chăng
trong tâm khảm sa mù
đèn
phố khuya
khấp
khểnh bóng người qua
hai
tay níu
cố
tìm trong hoài niệm
mỗi
âm thanh
ngắt
chia thành nhiều mảng
còn
ngân xa
ấm
áp suốt chặng đường…
Thiếp
Lan Đình
(01/09/2013)
13 tháng 12, 2013
NỖI NHỚ XÔN XAO

thuyền em qua
luống gập gềnh khúc khuỷu
lắng lòng nghe
nỗi nhớ lại xôn xao
con đường đất
mệt nhoài theo từng bước
in dấu trong tôi
mỗi lúc nhớ về
thuyền em qua
mưa giăng và khoang ngập
gàu đua nhau
tiếp nối chuyển mạn thuyền
tôi hững hờ
trước tình huống truân chuyên
chỉ ngước mắt
nhìn qua thềm dĩ vãng
thuyền em qua
mang hành trang di niệm
những bài thơ
ướt sũng nhạt mờ phai
còn tiếc nối
vẫn xanh bên bờ vắng
dù nắng mưa
năm tháng cố dập vùi
thuyền em qua
con trăng chờ theo dõi
in cả trời cao
lẫn đáy sông sâu
chảy suốt năm canh
mong phép nhiệm mầu
được trở lại
nơi bờ sông hẹn bến
thuyền em qua
bấp bênh dìu con sóng
nên đảo chao
không đứng vững bao giờ
lòng nôn nao
chưa một lần thanh thản
để mắt buồn
sâu thẳm đếm đầy vơi
thuyền em qua
căng buồng đêm đến muộn
hơi thở nồng
giấc ngủ mộng ca dao
vườn hoa xa
tầm với quá ngọt ngào
cho một thuở
bên nhau rồi để nhớ…
Thiếp Lan Đình
(Nggiang 07/08/2013.)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









