nghe xôn xao
lễ hội festival
anh mới biết
không làm sao quên Huế
từ chiếc cầu
nối hai bờ tả hữu
dãy phượng buồn
úp mặt xuồng lòng sông
chuyến đò ngang
quay quắt dỏi theo tìm
một tà áo
xanh màu trời ngọc bích
nụ cười thơm
cùng bạn bè khúc khích
nên vô tình
lánh mặt bước đi nhanh
đổi phiên khúc
bức tranh mùa thu đến
lá vàng rơi
trong cùng tận đáy lòng
để dấu chân son
mỏi mòn ngóng đợi
kẻ lang thang
nơi phố lạ quê người
bao năm rồi
tưởng mình quên mất Huế
mà trong tâm
dấu kín một bóng hình
thời cắp sách
chiều ra bờ an cựu
bóng đỗ dài
nghe lòng ngỡ thương ai
mái tóc thề
chắn bờ vai thon trắng
màu tím buồn
giăng mắc suốt đời anh
nên từ đó
con đường dài lưu luyến
cũng gập ghềnh
gian khó lắm chua cay
dẫu mai sau
còn buổi chiều chờ đợi
mỗi nhánh sông
lạ lẫm đến khôn cùng
gốc phượng già
không ai thèm trông ngóng
anh ở xa
mang nặng nổi nhớ mong…
(15/09/2013)
Thiếp Lan Đình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét