con đường nhỏ
đi về thêm nhung nhớ
bước ngập ngừng
dìu bóng dáng người qua
còn chút hương
lan dần trong hơi thở
mãi đăm chiêu
từ dạo ấy lâu rồi
khi
đi giữa
thềm
hoang căn nhà phế
bao
giọt mù lòa
gió
vẫn gọi
bốn
bề rung tường ván
mà
lặng yên
bên
lá chắn ân tình
mồ hôi thấm
lan dần khua từng bước
cây ngã nghiêng
không che đủ thân mình
đường vắng tênh
cơn nắng về oi bức
chỉ mình anh
ngơ ngẫn dọc bên lề
đành
xóa số
quên
dần âm thanh gọi
ray
rứt buồn
trang
trãi với hư vô
mắt
tròn xoe
dấu
hoài bờ cát trắng
thông
hát ca
bao
tuổi mộng hoang đường
mãi ngân xa
ngàn lời không dời đổi
cho đêm ngày
đưa đón nhận đầy vơi
xin trả lại
những vụng về oan trái
riêng nụ cười
em mãi vẫn xinh tươi
phận
bọt bèo
cuối
sông quê cô quạnh
ngữa
mặt nhìn
cao
ngất chốn mây xanh
nương
về đâu
mong
gặp chút duyên lành
đời
dang dỡ
bên
bến bờ thầm lặng…
(20/09/2013)
Thiếp
Lan Đình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét