lâu rồi mây trở lại
con phố gầy mòn thêm
đôi tay mang lạnh giá
muốn nói chẳng thành lời
giọt
mưa dầm trôi nỗi
dọc
lề đường em qua
đôi
bàn chân trắng nõn
đùa
giởn con nước tràn
mắt chăm nhìn bong bóng
vỡ rồi lại hiện ra
theo nhịp chân đi tới
nơi bến bờ lạ xa
anh ngồi bên dòng nước
tỳ gối vẽ chân dung
đôi mắt tròn sâu thẳm
ngước nhìn trời bao la
làm sao mà biết được
giọt nào đến đầu tiên
giọt nào là sau cuối
giọt nào dành cho em
như tình anh trao gởi
để mùa thu vàng phai
lá bay chiều ước vọng
nên vẫn mãi sang mùa…
(30/09/2013)
Thiếp Lan Đình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét