
trở
trăn
với
giọt
mưa
khuya
ngoài
kia tí tách
gió
lùa qua khe
một
thời
dong
ruổi
dọc
ngang
dặm
xa đất lạ
võ
vàng đắng cay
xa đưa
vọng tiếng
nguyệt cầm
chuốc thêm sâu lắng
gởi sầu chốn nao
lỡ qua
đồi vắng
khóm cây
loài hoa lưu lạc
tím đầy hàng hiên
tay
nâng
cành
lá
muộn
phiền
mà
nghe than trách
con
thuyền bến xưa
dẫu
cho
sớm
nắng
chiều
mưa
mắt
đời chan chứa
cũng
vừa cảm thương
đa mang
bờ dậu
trăng tàn
sương rơi thấm ướt
dặm ngàn bâng khuâng
bao ngày
thẩm thấu
duyên phần
lắng nghe thay đổi
hồng trần chứa chan
từ
hôm
khép
kín
tư
trang
bỏ
quen xóm nhỏ
con
đường thân quen
vẩy
tay
cố
nén
nổi
niềm
cho
vơi thương nhớ
bên
biền ước mong
dẫu còn
tạc tượng
ngóng trông
tô thêm nét đẹp
chút nồng tâm tư
đêm về
ôm ấp
ngẫn ngơ
vẵng nghe tiếng hát
đong đưa một thời…
(05/10/2013)
Thiếp
Lan Đình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét