từ
đó
em
về thăm xứ lạ
mưa
vẫn
còn
nương xóm quê nghèo
lá
mướt
xanh
tình chung cảm nhận
hoa
buồn
hé
nụ bổng nôn nao
từ đó
về em thăm xứ lạ
con đường
đất đỏ hố giăng đầy
mùa thu
gió lạnh bao phiền lụy
để bước em qua
lắm gập ghềnh
từ
đó
em
về thăm xứ lạ
có
người
tựa
cửa đứng chờ trông
u
sầu trăm nỗi
đành
chôn chặt
gợi
chút âu lo
thuở
hẹn hò
từ đó
em về thăm xứ lạ
hương thơm ngào ngạt
rộn ràng vui
nên ngồi không biết
sao lạ lẩm
mắt cứ trông theo
một khoãng trời
từ
đó
em
về thăm xứ lạ
không
biết
còn
vương lá me bay
còn
vương
những
giọt café đắng
cho
mổi khi nâng
luống
ngậm ngùi
từ đó
em về thăm xứ lạ
cách trở
mai nầy có còn thương
một người
ở tận phương trời nhớ
vẫn dỏi theo em
tận cuối trời…
(Tặng
Võ
Văn Lợi)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét