anh dừng lại
đành giả vờ dự khuyết
cho một người
thanh thản buổi ra đi
khăn quàng vai
chắn che mùa trở gió
giấu mắt buồn
chạnh vướt khoảng trời quê
bờ
cỏ xanh
con
sông dài nuối tiếc
sóng
dật dờ
biền
biệt đón hoang sơ
có
lúc mơ
ve
vuốt vỗ mạn thuyền
đưa
tay vẫy
buông
trôi theo dòng nước
năm tháng cũ
chất đầy bao kỉ niệm
hành trang chừ
thôi, gởi lại bến xưa
những ngày mưa
ẩm ướt nét mực mờ
anh nắn nót
đêm hông tìm nỗi nhớ
anh
dừng lại
đành
giả vờ giữ khuyết
tiếng
đàn đêm
nghe
nảo ruột u hoài
giọng
hát trầm
theo
làn điệu nam ai
để
từng giọt
mưa
đêm dài lưu luyến
tháng mấy em về
theo cơn nước lũ
phận bọt bèo
trôi nổi kiếp phù du
mưa san sẻ
gió tạt lùa dấu vết
có còn chăng
trong tâm khảm sa mù
đèn
phố khuya
khấp
khểnh bóng người qua
hai
tay níu
cố
tìm trong hoài niệm
mỗi
âm thanh
ngắt
chia thành nhiều mảng
còn
ngân xa
ấm
áp suốt chặng đường…
Thiếp
Lan Đình
(01/09/2013)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét