cành
lá
nghiêng
mình hôn mặt đất
mà
sao
mưa
gió quá hững hờ
vẫn
gào
thét
chuyển từng hồi một
lận
đận
người
thân vạn tiếc thương
khốn khó
rủ nhau về quê củ
đường phố
chơ vơ chẳng bóng người
cửa khép
dấu mình trong hiên lạnh
nhà bên
cô bé trố mắt nhìn
hai
vòng
sợ
hãi dần lan rộng
cây
đổ
trải
dài nước cuối trôi
tiếng
thét
vỡ
ùa tung mái lợp
nguy
nan
đay
nghiến xót thương đời
duyên nghiệp
đi về đêm lạnh giá
vòng quay
mù tít cuốn ngàn xa
nét xuân
mờ nhạt trên màu mắt
loang lỡ
cô đơn đến bao giờ
bão
ghé
quê
nghèo thêm xác xơ
bao
năm
chằm
vá ngỡ là mơ
hàng
cây
nở
rộ hoa chăm tưới
tan
tác
dập
vùi bọt bèo trôi
còn lại
trong lòng nổi vấn vương
mùa thu
se lạnh lá thêm vàng
tìm trong
di niệm hôn từ biệt
một đoạn
đường về sao quá xa…
(14/10/2013)
Thiếp Lan Đình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét