Ngửa bàn tay hứng giọt mưa ngoài phố
Lạnh trong lòng tê buốt đã từ lâu
Hôn em đi bến vắng bóng con đò
Anh ngóng đợi bên bờ thương gọi nhớ.
Ngắt lá chắn đong đưa vờn theo gió
Bốn ngỏ tràn nước đổ biết về đâu
Chốn quê xưa cũng có những nhịp cầu
Đời mưa nắng dãi dầu bao dời đổi.
Con đường qua dấu chân còn ở lại
Trong lòng anh từng vết tím u hoài
Ngọt ngào chia bao ngỏ rẽ thời gian
Dẫu sâu lắng mập mờ trong kí ức.
Thêm giọt mưa cho bàn tay trĩu nặng
Để ân tình đay nghiến nổi niềm riêng
Giòng nước trôi lung linh màu ngủ sắc
Lắng lòng nghe xa xót tiếng thở dài.
Nhịp chèo khuya lướt nhẹ dáng khoan thai
Câu mái đẩy ngược giòng ngăn chia Huế
Em vuốt tóc sợi dài vương tà áo
Để nơi nầy mưa thấm ướt bờ vai.
Anh lại đi giữa con đường nuối tiếc
Hàng cây xanh xếp nối tháng năm chờ
Bóng người qua vội vã ngở là mơ
Để lạc mất giọt mưa rơi ngoài phố.
03/12/2010

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét