Lời ca đó lâu rồi còn vương vấn
Tiếng Nguyệt cầm trăn trỡ mãi khôn nguôi
Dẫu ngàn xa phiêu bạt tận cuối trời
Có một thoáng ngẩn ngơ về chốn cũ.
Em, phố nhỏ con đường dài phượng rũ
Bốn màu qua không đong đủ nổi buồn
Nên hành lý dặm trường anh lê lết
Thấm mệt nhoài vẫn thầm gọi tên em.
Lúc rời bến sóng chao thuyền nghiêng ngã
Vổ vào bờ bọt trắng xóa tung bay
Cho nắng mai hồng thắm điểm nụ cười
Gợi anh nhớ niềm vui thời đi học.
Ánh mắt em u hoài mà sâu lắng
Tưởng chừng như đâm thủng trái tim mình
Nên chiều về thường hay đứng lặng thinh
Tay đánh nhịp mắt sầu xa vời vợi.
Chiếc lá úa thuận thời theo gió tới
Cũng võ vàng từ độ tiết thu sang
Lỡ cưu mang bao dự ước lỡ làng
Đành phó mặc theo giòng đời trôi chảy.
Đứng bên bờ ngại ngần không qua bến
Mà âm vang rung cãm tận cõi lòng
Chuyền cung bậc cho đời nhiều ước vọng
Riêng anh còn thầm nhớ một lời ca.
28/11/2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét