Bởi dáng em chảy suốt ngấm trong lòng
Con đường phố viền quanh dài hun hút
Đưa anh xa thăm thẳm đứng hoài trông
Để chiều đi thuyền mái đẩy ngược giòng
Bao tà áo trắng trời cao lồng lộng
Sách vở dày hôn bàn tay thơ mộng
Mà dặn thương con nước mãi ngập ngừng
Lời nói yêu màu mực tím rưng rưng.
Bên cửa sổ một mình riêng lùa bóng
Lúc dừng lại nhìn trời cao đồng vọng
Đèn nhà em ngọn tỏ dấu ngọn mờ
Nguyện suốt đời tôi vẫn mãi làm thơ
Bù duyên nợ trăm năm vẫn còn thiếu
Nụ cười em dẫu là hoa hàm tiếu.
Đưa anh qua giấc ngủ mộng về đêm
Nên Tràng Tiền vàng xanh đèn chiếu sáng
Lòng Hương Giang ôm trọn nổi niềm riêng
Em hững hờ con nước lặng cuốn trôi
Dù trăn trỡ vẫn âm thầm da diết
Điện Hòn Chén lời tự tình bi thiết
Để cho người sưởi ấm cỏi u minh
Ánh mắt sâu đăm chiêu thềm dĩ vãng
Lễ Hội nầy sao lại nhớ thương thêm...
( Fesival Huế 2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét