Em, quê hương góc phố nhỏ hiền hòa
Hoa phượng thắm chú ve buồn réo gọi
Dưới bóng cây anh nương tựa thương thầm.
Chút phiêu lãng vào đời xin dừng lại
Tô vành môi thơm mộng nhận đón mời
Để giòng sông con nước vẫn đầy vơi
Trôi lăn mãi hai bờ sông Hiếu, Thạch.
Sớm nắng ấm giọt sương màu tình ái
Hoa nụ hồng bẻn lẻn ngậm nồng say
Có lời hát nhẹ đưa theo làn tóc
Óng mượt tỏa hương trinh trắng dậy thì.
Chiều dừng lại thấm vào lòng ướt sủng
Đem mưa về tràn ngập nổi cô đơn
Hai tay duổi buông phím đàn dang dỡ
Ôm niềm đau có sợi vắn sợi dài.
Khi thức tỉnh con đường về xa quá
Đêm, bóng đen vây bủa khắp thân mình
Tay dang rộng mà sao người không thấy
Lạc mất rồi mưa nắng cũng đi hoang.
Đánh chối bỏ phận mình trong cuộc sống
Ngữa bàn tay xem lại những con đường
Khu phố nhỏ một thời trong tâm hưởng
Bởi em qua nên để lại u hoài.
20/04/ Mậu Tý
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét