Bốn cửa thành ngày xưa nơi quê mẹ
Tuổi thơ anh chỉ nghe nói Hậu, Tiền
Còn hai cửa dấu đâu mà kín thế
Trong tay em vành môi thắm ngọc ngà
Xóm bờ hồ những chiều mưa nhè nhẹ
Để hoa sim dầm tím cả ước mơ
Anh đứng ngắm em xua giòng ngăn cản
Chắn nụ cười đọng lại dưới chân qua
Mùa lũ lụt hồ nối liền con phố
Bèo trôi xa vây kín cổng sân trường
Chiếc trống nhìn mỉm cười soi nước bạc
Bọn chúng mình chống gậy dạo quanh sân
Cũng như sông về thăm khu Thành Cổ
Nắm tay nhau tâm sự chuyện đời thường
Hồ cô quạnh làm sao theo dòng chảy
Chỉ mình sông thanh thản nhẹ phiêu bồng
Năm tháng dài cuốn hút nổi chờ mong
Ai cũng có một trời riêng để nhớ
Hai cửa thành nắng hanh vàng rực rỡ
Hai cửa thành bỡ ngỡ gọi người quen
Đành dấu mặt mà lòng se quặn thắt
Từng bước chân nghe nặng mối cảm hoài
Đã trót lỡ một lần đành ái ngại
Hai cửa thành trong trí tưởng đi hoang…
01/06/2012

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét