sao làm mắt thương tổn
nghe mùa sang
xanh nỗi nhớ quê hương
tay mân mê
tập huyền thoại Nguyễn Hoàng
bao luyến mến
thiết tha bừng sống dậy
tôi đưa em
qua vườn xưa thuở ấy
con bướm vàng
vờn hoa cúc hương lay
để sợi nhớ
rụng vương vào kí ức
đêm dò dẫm
đôi mắt tròn đen lánh
đang hướng về
nơi biển rộng trời xa
trong sâu thẳm
có còn ai trú ngụ
dáng ngậm ngùi
ngồi mơ chuyện ngày xưa
đồi hoang sơ
con đường mòn loang lỡ
mỏi mắt nhìn
thương cỏ lạ len qua
em níu với
mơ hồ chừng té ngã
tôi rã rời
từng đoạn nối âu lo
dù rất xa
cội nguồn nơi cắt rốn
mà chôn nhau
đã lạc mất phương nào
nên quay quắt
tìm em trong nắng gió
tuổi về chiều
vài sợi bạc ngu ngơ
tháng mấy qua
đêm sương ngày hanh nắng
mầm thêm xanh
cành vươn tới dỗi hờn
tay nắm chặt
tưởng chừng như bắt gặp
trong cuộc đời
bao hố thẳm truân chuyên.
Thiếp Lan Đình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét