không thăm quê Quảng Trị
đón mùa xuân
hong nỗi nhớ tuổi thơ
đường phố nghèo
ngọn đèn vàng lay động
hơi thở dồn
đôi má ửng ước mơ
gió đầu năm
đôi lần mang se lạnh
nhớ lời ca
mẹ hát nựng bên nôi
tháng giêng hai
cắn tay không ra máu
thế mà mong
để nhớ phải quay về
con đường nhựa
ngăn hai bờ duyên nợ
ở bên nào
cũng có đoạn luyến lưu
chỉ giòng sông
chiếc cầu ngang Thạch Hãn
đứng chơ vơ
vương vấn cuộc hành trình
hàng phượng rũ
bốn mùa đùa con nước
lúc vơi đầy
dang rộng cả đôi tay
hạt mưa xuân
lay động suốt tháng ngày
cũng xao xuyến
reo vui theo giòng chảy
chiều dừng lại
có chút gì dời đổi
bên kia đồi
hay sâu thẳm trong tim
vầng trán em
hằn dấu vết thời gian
thuở mới lớn
rong chơi cùng bè bạn
con phố nhỏ
ngấm sâu vào tâm khảm
để lúc xa
chợt nhớ lại thương thầm
bài hát quen
mùa xuân quê dịu ngọt
vẫn nồng nàn
trong từng chiếc môi thơm.
Thiếp Lan Đình

1 nhận xét:
Hay đấy chứ !!
Đăng nhận xét