Chào mừng bạn đến với blog Thơ BUIQUANGBICH.BLOGSPOT.COM

31 tháng 8, 2011

NƯƠNG THEO MỘT CHUYẾN HÀNH HƯƠNG


 










Em để lại trong bờ gai bụi rậm
Một đóa hoa màu tím dấu hoang sơ
Lên tháp cao mệt nhoài từng cung bậc
Vẵng chuông ngân lắng động cõi đi về
Thuyền đưa em tách xa bờ tục luỵ
Vẫy tay chào làm sóng nước xôn xao
Đành cúi mặt hôn dáng mình trôi nổi
Nghe trong lòng từng nhịp gõ nôn nao
Mỗi phiến đá đen tuyền người đã xếp
Để em ngồi thiền định niệm Di Đà
Khi quán tưởng dẩm dò từng dấu vết
Cỏi u minh sao tránh được lổi lầm
Biết tắm gội vơi dần ba độc hại
Tham sân si thân khẩu ý đeo hoài
Em đủ duyên hành hương về Thiền viện
Anh cam lòng ở lại với Chùa quê
Nắng phương nầy giữa xuân vàng lá chắn
Gío Trúc Lâm thoang thoảng vị hương Thiền
Em nhất tâm mổi bậc tạo thêm duyên
Quên tục lụy và anh đời tưởng nhớ
Nên ra về dấu chân còn ở lại
Quanh bậc thềm trên lối nhỏ Thiền môn
Bụi đời vương nặng vai chàng lãng tử
Cũng phiêu bồng mổi bươc ngậm ngùi thương
                                 
                               Thiếp Lan Đình

Không có nhận xét nào: