Tiếng ve gọi hạ về theo nắng gió
Để dòng sông hờ hững ngậm ngùi trôi
Ngắt cành hoa màu đỏ thắm hương đời
Một nữa cho em một thời để nhớ
Trãi lòng mình tự tình bên tượng đáNgắt cành hoa màu đỏ thắm hương đời
Một nữa cho em một thời để nhớ
Rêu phong màu xanh thẩm dấu thời gian
Thoáng nhận ra cũng đã lỡ làng rồi
Duyên hay nợ đôi đưòng chung nhịp thở
Bởi tại em nên thư tình không kín
Bên quán chiều con hẻm nhỏ cô đơn
Tháng ngày qua còn ai dỗi ai hờn
Nên duyên dáng chợt bay vào kí ức
Thoãng mùi hương quen dần còn sực nức
Phấn son đời tô đẹp chuyện người đi
Nét ngu ngơ dấu kín thuở dại khờ
Tay quờ quạng xếp mảng tình dang dở
Hôm hạ về ve sầu không bở ngỡ
Hát bài ca ấp ủ tháng năm dài
Biết giờ đây còn ai nhớ thương ai
Màu hoa phượng nhạt nhoà trong trang vở
Gió thổi lộng em cố ghì tà áo
Trắng con đường lưu bút xếp ngổn ngang
Chiếc nón lá đôi lần anh nắn nót
Kẻ chồng tên hoa bướm nhởn nhơ tìm
Thiếp Lan Đình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét