7 tháng 11, 2011
CHỈ MỘT MÌNH THÔI
Còn gì đâu thành phố của riêng anh
Hương con sông theo mạn thuyền ngang bến
Thơm dáng lụa một thời đành quyến luyến
Thoáng mưa chiều quấn quýt mặt hồ xưa.
Em ngẩn ngơ đăm chiêu về hữu ngạn
Bên kia bờ thưở mới lớn rong chơi
Nên nắng mưa giòng nước lớn đổi dời
Trong hay đục ai qua rồi cũng nhớ.
Chỉ mình anh lang thang theo duyên nợ
Vai chai lì nặng gánh nổi suy tư
Không lẩn tránh dù gặp nhiều bi lụy
Gói thương yêu thả dọc suốt giòng đời.
Em về qua cầu ngang mười hai nhịp
Có đoạn nào nhắc đến chuyện ngày xưa
Anh dõi theo vòng quanh quên chóng mặt
Em dổi hờn nghiêng nón chắn ăn năn.
Phố vào đông mưa bay vờn gió lạ
Đem đơn côi giá buốc quấn quanh người
Ánh đèn đường cô động nổi niềm riêng
Mỗi bước nặng lún sâu thời dĩ vãng.
Rồi ngày ấy đã xa ngoài tầm với
Hơi thở dồn động lại ngỡ là sương
Bao năm qua dõi theo từng con sóng
Nên bây giờ còn lại chỉ mình anh.
28/11/2010
Thiếp Lan Đình
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét