1 tháng 1, 2013
MÙA THU VÀNG QUA NGÕ
Không biết vì sao anh lại gặp em
Chuyện bâng quơ vương cuộc đời cay nghiệt
Lời hát ru bay xa đi biền biệt
Tuổi xế chiều thương tiếc để làm chi.
Em vội vả mang hành trang buốt giá
Nợ tình yêu nợ cả ánh mắt buồn
Khóc đêm về đơn chiếc nổi niềm riêng
Bài thơ củ nặng tình thêm lưu luyến.
Mai dù xa mùa thu vàng qua ngỏ
Anh nhặt từng chiếc lá ngậm sương đêm
Xếp tên em trên núi cao Phú Sĩ
Đợi tuyết tan mòn mỏi chảy theo giòng.
Xuôi biển mặn dang vòng tay đón nhận
Ấm đoạn nào cung bậc vẫn uyên nguyên
Để phù sa dẫn sao trời lạc lối
Sóng xô bờ vỗ nhẹ dật dờ trôi.
Đừng than trách dù gặp nhiều dang dở
Có chút gì còn lại để mà mong
Đôi mắt em ôm giọt nước quay vòng
Bao di niệm lâu rồi còn ai nhớ.
Em lại về theo mùa thu duyên nợ
Cho lá bay khao khát vẩy gọi thầm
Con đò chiều lay mưa bụi ven sông
Hồng môi thấm từng trang thơ viết dỡ.
01/01/2013
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét