Em có giận
Thương thầm chiều chủ nhật
Ly Café
Trong quán vắng bên đường
Bởi mưa về
Thấm ướt nổi vấn vương
Đành vỡ lỡ
Hẹn hò thêm xót xa
Biết nói sao
Cho gửi lời xin lỗi
Mà dặn lòng
Cố nén nổi ước mong
Thân phiêu bạt
Một đời theo gió lộng
Quyện khói sương
Lạc mất lối đi về
Ngóng sao khuya
Dãy điện hiu hắt
Phố thì thầm
Sao người vẫn lang thang
Em vẫn ngồi
Chăm từng giọt miên man
Trong đáy cốc
Ngẫm suy tìm nguồn ngọn
Tay thon trắng
Năm ngón tỳ cung bậc
Lên cao rồi
Em hãy xuống đi thôi
Để dư âm
Thoảng qua lan muôn lối
Lưu luyến bờ thương
Sao nở cách lòng
Gom chuyện buồn
Một đời người luân lạc
Như núi cao
Ven biển rộng sông dài
Em đừng nhắc
Vì sao mùa xuân thắm
Rồi đông qua
Cho tàn tạ héo hon
Anh không đến
Vì biết rồi cũng thế
Nhận đón mời
Cho lòng luống quặn đau
Nên dừng lại
Ngẫm vai cầu loang lỡ
Bến vắng thuyền qua
Con nước vỗ bờ…
Ngày
25/11/2012

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét