Nửa chìm nửa nổi theo giòng cuốn trôi.
Em ngồi khêu nhặt một đời.
Đọc từng đoạn khúc ngấm lời mến thương.
Thơ tôi bay lượn tha phương.
Theo tình dong ruổi buộc nương chân người.
Nhặt lên từng đoạn rã rời.
Trong vòng tay ngọc ấm nồng xót xa.
Thơ tôi hạt bụi phù sa.
Lỡ vào mắt bé nhạt nhoà quặn đau.
Đưa tay xoa dịu trước sau.
Ươm từng giọt lệ qua mau tháng ngày.
Cỏ non xanh mướt chứa đầy.
Sương mai động lại dấu giày thờ ơ.
Dổ từng cơn gió tình cờ.
Hương đời em rãi giấc mơ đi về.
Thơ tôi ngậm mãi u mê.
Nằm trong dĩ vãng bên lề cạn khô.
Ngẫm từng phán đoán hàm hồ.
Đãi đưa khúc đoạn nơi mô mà tìm.
Biết mình còn lại với mình.
Chơ vơ buông rã lặng thinh mĩm cười.
Đoái hoài nhìn tuổi hai mươi.
Hành trình hoang phế ngỏ lời lãng quên...
(04.2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét