Gốc phượng già nằm ngoài sân trường lớp.
Bao năm rồi luôn ra hoa cho trái.
Ôm bóng hình em chiếc cặp quay vòng.
Mái tóc dài điểm bạc với thời gian.
Còn tiếng trống vẫn xanh màu tình nghĩa.
Lòng rộn rả mỗi năm đầu tháng chín.
Cặp vở trắng tinh thơm tuổi học trò.
Mà nhớ em con chim Oanh nhí nhảnh.
Hót chuyền cành khăn quàng tím dễ thương.
Khu thành cổ còn nơi nào chưa đến.
Em như trăng để lại xót xa lòng.
Vẫn chờ mong ngày mai khi trở lại.
Hát tiếp bài ca về phía mặt trời.
Chiều Thạch Hản ngắt cành hoa phượng thắm.
Hôn lên môi mùa hạ ngấm quanh đời.
Để giờ đây mỗi đứa một nơi.
Ở gốc phố cuối đồi hoang ngỏ vắng.
Theo nắng gió bóng em dài tha thướt.
Ngọt vùng trời màu áo lụa hương cau.
Con đướng quê mỗi ngày thêm mấy lượt.
Bắt bướm ép vào lưu bút cuối năm.
Anh đề tựa vẽ vời nhiều hoa lá.
Riêng tiếng cười dành lợp mái trường xưa...
(05.08.2007)
Tặng Võ Quê, Võ Thị Quỳnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét