Anh, quê hương con hẻm nhỏ ngậm ngùi.
Khi dừng lại xôn xao nhìn con phố.
Dáng người qua mà da diết buồn thiu.
Đâu cũng bến ôm bờ theo giòng chảy.
Vẫn thăng trầm dìu hơi thở con tim.
Biết tình yêu có đoạn lở đoạn bồi.
Bởi nắng sớm nên mưa chiều đến muộn.
Lúc hành trình nhịp rất đều tiếng thở.
Mà trong lòng không nhất quán, phân tâm.
Nghĩ vẫn vơ âm thanh Chùa Nam Bộ.
Quên khói hương trầm tiếng hát trẻ thơ.
Anh lạc dần bài kinh cầu vỡ lỡ.
Mang kiếp người trả nợ thuở rong chơi.
Không trách em dù chỉ nói một lời.
Nghe rất cũ mà muôn đời còn mới.
Dẫu ngày mai chúng mình còn vươn tới.
Mười phương chờ duyên nghiệp chọn hành trang.
Tầng lá cao giọt sương rơi vội vã.
Ngữa bàn tay dẫm ướt những con đường.
Còn đoạn nào thoang thoảng vị thiền hương.
Mắt em sáng sao trời xa vạn dặm.
Chút lấp lánh đám mây mùa cô quạnh.
Phận nổi trôi như có một thuở nào...
(28.03. Canh Dần)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét