Chốn quê xưa đất sỏi đá khô cằn.
Trong bờ gai dấu mình bên vực thẳm.
Một loài hoa nở muộn tím yêu thương.
Bàn tay chai nắn cung đàn lỡ nhịp.
Để lời ru bay lạc bốn phương trời.
Nhắm mắt lại tưởng chừng còn vương vấn.
Một chút tình ray rứt nhớ khôn nguôi.
Núi ngàn năm mướt xanh màu hy vọng.
Tuổi theo ngày đếm tháng lại già nua.
Còn trong tôi lắng sâu đời nghiệt ngã.
Mà theo hoài từng hơi thở nổi trôi.
Mai dù xa con đường quê xóm vắng.
Nơi đầu đời bập bẹ tiếng ê a.
Đã cất dấu bao bóng hình xưa cũ.
Đêm dài thêm thao thức tiếng thở dài.
Chợt mùa sang buốt tim người phiêu lãng.
Gió đêm đông ôm ấp sợi tóc mềm.
Gỏ từng nhịp thời gian chừng lắng động.
Gót vô thường nhân quả có chờ ai.
Thương màu nắng dấu hoài trong kí ức.
Rất chân thành buông lời hát thiết tha..
Cây thông cao điểm tô đèn ngũ sắc.
Mãi ngàn xa thánh thót giọt mưa khuya...
(12.2009. Kỷ Sửu)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét