Để quê hương ta muôn đời đáng nhớ
Góc phố con đường tuổi nhỏ rong chơi
Mà sao tiếng em nửa chừng lại ngắt
Có khoảng lạnh lùng mới thoáng qua mau
Nên từ đó cuộc đời thêm ngờ vực
Trái tim hồng đêm xuống nhận trỡ trăn
Khúc ca dao nồng ấm một vầng trăng
Còn ai hát bên đồng chua nước mặn
Còn ai hát bài ca nào tiếp nối
Che dấu một thời dong ruổi đón đưa
Những đóa hoa thơm ngát giữa đêm khuya
Có giọt nước lưng tròng thương nuối tiếc
Mai xa rồi em còn chi nhắn gởi
Quê hương mình chiếc lá lạnh lùng rơi
Bởi mùa thu bao kẻ đón người mời
Buổi họp mặt chia ly sầu đổi ngã
Xa mãi xa cơn mưa bay theo gió
Tay cầm tay có ngón rã rời tay
Niềm ray rứt gọi chiều trên biển sóng
Áo ai bay cứ ngỡ nắng sân trường
Con bướm nào theo dấu một mùi hương
Mà bóng dáng chìm sâu vào tâm tưởng
Còn bài ca nào hát tiếp đi em
Dẫu mai sau không còn chi để nói
Kỷ niệm xưa chỉ là hơi thở vội
Cho hành trình giả biệt thuở đam mê
Mùa nam nắng đẩy xô người bước tới
Nét hao gầy khô cứng lại dày thêm
Môi muốn nói những điều rất chân thật
Để vui lòng thành phố ngủ về đêm
Xa vắng nhau rồi em đã thay tên
Người khốn khổ đi sâu vào quên lãng
Chùm hoa tím đồi hoang mang nghĩa nặng
Những cánh thư giấy trắng chép bài ca
Được bền lâu như bóng dáng chiều qua
Bàn tay nhỏ cuộc đời xa tầm với
Thôi thúc mãi trong lòng bao tuyệt vọng
Tiếng thở dài theo âm hưởng bài ca
Em hãy hát bài ca nào tiếp nối
Giọt mưa đời vẫn sâu lắng tim tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét