Dẫu biết rằng miệt mài như con sóng
Nối tiếp nhau rồi lan tỏa vào bờ
Mất hay còn ai biết được mà trông
Theo gió cuốn hửng hờ tan thành bọt
Chỉ còn lại âm thanh buồn nảo nuột
Mỗi bậc cung chao động trái tim mình
Thân lãng tử ghé vào xin cư ngụ
Một thoáng qua cũng sâu lắng nghĩa tình
Vòng tay thỏng nửa chừng không tầm với
Để khói sương đeo đẳng suốt một thời
Hương sắc còn tỏa ngát dậy nơi nơi
Trên dốc phố dật dờ cây đổ bóng
Đường chênh vênh trãi dài năm tháng rộng
Dấu chân qua ngàn dặm vẫn âm thầm
Sao giọt nước khơi nguồn rơi vội vã
Dấu u hoài hò hẹn thuở quen nhau
Cho sớm mai lời ca vương ngào ngọt
Trên môi em hé nở nét dại khờ
Mái tóc mền dìu âm vực nên thơ
Thân đàn nguyệt lỡ lầm chiều hoang vắng
Cố lẫn khuất bóng chuyển dài trong nắng
Đi song đôi e ấp níu quanh đời
Chừng ước vọng đẩy xô vùng hoang tưởng
Mà bàn tay có ngón lạnh lùng buông...
20/05/2012

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét